Diễn đàn Hải Dương học

Giương buồm ra biển lớn !


Đốt đèn đi chơi

Share
avatar
hoangtube

-----
-----

Tổng số bài gửi : 30
Danh dự : 0
Join date : 16/03/2008

Đốt đèn đi chơi

Bài gửi by hoangtube on Sat Sep 13, 2008 9:59 pm

Tết Trung thu đốt đèn đi chơi

Em đốt đèn đi khắp phố phường . . .

Đèn ông sao, đèn bươm bướm,đèn thiên nga, đèn cá chép . . . những chiếc lồng đèn bằng giấy kiếng được tổ điểm nhiều màu sắc rực rỡ, treo gần kín những quầy hàng bánh trung thu, là nỗi khao khát lớn nhất thời thơ ấu của tôi. Đêm nay đi dạo vòng vòng Chợ Lớn, qua những tiệm bánh sáng choang ánh đèn điện, tôi bắt gặp đứa bé nào đó đứng bên cột đèn ngước nhìn những chiếc lồng đèn nhựa, không đẹp như lồng đèn giấy kiếng ngày xưa, nhưng vẫn đủ sức hấp dẫn để thắp lên ngọn lửa ước ao trong đôi mắt trẻ thơ. Tôi hiểu cái gì đang cháy trong lòng đứa bé ấy, bởi vì nó chính là hiển hiện của tôi ba mươi mấy năm xưa.

Thuở tôi còn nhỏ xíu đó, mẹ mất, phải rời quê ngoại, theo cha về Chợ LỚn. Cả thế giới quanh tôi thay đổi một cái rụp. Bỗng nhiên lùi xa hút những cánh đồng, vườn cây ăn trái, những gò rẫy xanh mướt, những lò gốm lỗn ngỗn chén lu. Bỗng nhiên quanh tôi toàn là những người xa lạ, nhà cửa phố xá kỳ dị, xe cộ ngược xuôi, và đêm đêm thay vì bầu trời đầy trăng sao là những bảng hiệu rực rỡ nhấp nháy đèn, mê hoặc tôi như ánh sáng mê hoặc hoài thiêu thân.

Khi thành phố lên đèn tôi lại tha thẩn đi loanh quanh khu La Cai – Đồng Khánh, lượn qua lượn lại những cửa hàng, ngước nhìn những kẻ sung sướng vào ra mua sắm, để mặc cho trí tưởng tượng lừa dôí mình. Tôi tưởng tượng là mẹ tôi được trở lại đương gian,dắt tôi vào tiệm quần áo kia, để mặc cho tôi tùy lựa chọn chiếc áo đầm đẹp nhất, lại còn mua cho tôi con búp bê tóc vàng trong tủ kiếng ấy. Tôi cũng tưởng tượng cha tôi không phải là người đẩy xe đi bán dạo từ sáng đến nửa đêm, mà là ông mập mạp hồng hào đi xe hơi nọ,đưa cả nhà vô tiệm ăn nguyên một con heo quay, rồi còn bưng về cả chục hộp bánh trung thu. Tết Trung thu đến rồi, và tôi tưởng tượng ra một nhà hảo tâm nào đó, bước đến xoa đầu đứa nhỏ đứng bên cột đèn hỏi nó: Cháu thích lồng đèn hình con gì? Rồi ông giơ tay lấy xuống đúng cái lồng đèn tôi chỉ , đưa cho tôi bảo: Đi rước đèn đi !

Ôi, những giấc mơ hoang đường của những đứa trẻ lang thang ở lề đường. nó sống dai dẳng từ lứa này sang lứa khác, bởi vì hiếm khi nào nó thành hiện thực. Tôi nghĩ nó đã chết ba mươi năm rồi từ khi tôi đủ lớn để nhìn vào thực tế. Nhưng bây giờ tôi đang gặp lại nó đây, vẫn bồn chồn tha thiết trong những em bé sớm tha phương cầu thực, từ những làng quê miền Bắc, miền Trung, miền Tây lên thành phố bán báo, bán xé số, đánh giầy, gõ mì, lượm rác. Chiếc lồng đèn phượng hoảng kia đẹp quá, những con Tý thằng Tèo ở làng mình đời nào nhìn thấy. Mình sẽ mua một răm cái lồng đèn và một trăm hộp bánh đem về chia cho tụi nó. Có khi không đủ đây. Mình phải mua một ngàn ký kẹo, một triệu đồng bánh, một tỷ cây đèn cầy . . . Không ai hào phóng bằng một đứa bé chỉ có cái quần xà lỏn và trí tưởng tượng.

Cha tôi vất vả, lo cho con có ăncóhọc,chứ không thấy chơicũng là một nhu cầu của trẻ con. Tôi chưa từng được cha mua cho cái lồng đèn nào cả. Đêmrằm tháng tám , cha theotục lệ cúng răng, cómột dĩa trái cây, một bình hoa, một dĩa bánhtrung thu và một cái lồng đèn giấy. Đó là khi nào khấm khá. Lồng đèn là loại giấy xếp, hình ống, có vẽ cảnh Hằng nga nới cung Quảng. Cúng xong ba chia bánh cho các con, đưa em nhỏ nhất được chei61c lồng đèn, còn tôi từ lúc támtuổi đã nghe điệp khúc: “Con lớnrồi”. Khi tôi cảmthấy mình “lớnrồi”, tôi tự làm lồng đèn chơi. Tôi làm lồng đèn bằng vỏ lon đồ hộp của Mỹ, rất nhiều vaò thời đó, dùng đinh đục lỗ khắp vỏ lon,chồng cái này lêncái kia, gắn vaò một cántre dài, đẩy đi chơi. Ánh nến thoát ra từ các lỗ đinh cộng thêm tiếng nhôm thiếc kêu lẻng kẻng từ cái lồng đèn của tôi cũng vui vui. Khi đẩy cái lồng đèn vổ đồ hộp ấy khắp phố phường, tôi luôn nhủ thầm là một ngày kia tôi sẽ mua một trămcái lồng đèn. Tôi sẽ giữ cho riêng tôi mười cái, còn lại phát cho các em tôi, mấy đứa bạn trong xóm và lũ bạn còn ở nhà quê.Chúng tôi sẽ cùng nhauđi rước đèn và hát như những đứa trẻ được lên truyền hình kia:

Tết Trung thu đốt đèn đi chơi

Em đốt đèn đi khắp phố phường . . .

Năm tháng qua, các em tôi, đám bạn xóm cũ, và đám bạn ở quê, lần lượt từ giã tuổi thơ để làm những người lớn tất bật lo toan. Đi buôn bán ngược xuôi, hay đi làm thuê làm mướn về, thấy lồng đèn treo ngoài cửa hàng trên phố biết là Trung thu đến rồi, trong lòng lại tính toán tiền nong. Bánh trung thu năm nay loại trung bình bao nhiêu một cân? Nhín khoản chi nào để mua bánh biếu thầy chủ nhiệm, cô bảo mẫu, ông trưởng phòng . . . Trung thu trở thành dịp để người lớn bày tỏ tấm lòng với nhau hay củng cố quan hệ xã hội, nên người ta kinh doanh bánh trung thu là chủ yếu, lồng đèn là thứ bán kèm theo, bởi vì có bánh trung thu thì phải có lồng đèn, như có lân phải có địa vậy. Với lại lồng đèn cũng có tác dụng trang trí và tiếp thị.

Trẻ con nhà khá giả sắm lồng đèn đẹp đem về treo trong nhà thì không thể vui bằng xách lồng đèn theo bọn trẻ lang thang chơi “khắp phố phường”. mà bọn trẻ đầu đường xó chợ thì làm sao mà có lồng đèn để xách đi chơi? Chúng còn bận sãi bước chân trên hè phố tay liên tục gõ hai thanh gỗ “cốc cốc”, hay mỏi nhừ cả cánh tay vì xấp báo ôm đi từ sáng đến tối. Nhưng mà Trung thu chính là của những đứa trẻ ấy. Khi đi qua quầy bánh trái, những đứa trẻ không bao giờ được ai cho cái bánh trung thu hay chiếc lồng đèn ấy, dừng chân ngước nhìn những chiếc lồng đèn, lập tức trong trí tưởng tượng hào phóng của chúng lại rộn ràng tiếng trống tiếng nhạc với hình ảnh đám rước đèn rực rỡ tưng bừng:

Tết Trung thu đốt đèn đi chơi

Em đốt đèn đi khắp phố phường . . .

Tuỳ bút của Lý Lan
avatar
vuieng

****-
****-

Tổng số bài gửi : 93
Danh dự : 1
Join date : 15/01/2008
Age : 30

Re: Đốt đèn đi chơi

Bài gửi by vuieng on Sat Sep 13, 2008 10:30 pm

Cuộc đời ...


_________________
Đem yêu thương phủ lên trên cuộc đời

    Hôm nay: Wed Sep 20, 2017 11:34 pm