Diễn đàn Hải Dương học

Giương buồm ra biển lớn !


Cuộc đời như tách cà phê

Share
avatar
nobita

*----
*----

Tổng số bài gửi : 71
Danh dự : 0
Join date : 23/02/2008
Đến từ : HDH's Home

Cuộc đời như tách cà phê

Bài gửi by nobita on Fri Jun 06, 2008 1:41 am

Cuộc đời như một tách cà phê – khi rất đắng, khi rất ngọt. Điều quan trọng là bạn đang uống cà phê cùng với ai kia.
Niccolo Paganini, một thiên tài violon của thế kỷ 19 đang đứng trên sân khấu, chơi một bản nhạc rất khó. Hỗ trợ cho ông là cả một dàn giao hưởng lớn. Bỗng “Pựt!” một sợi dây đàn bị đứt, đong đưa trên thân đàn.
Những giọt mồ hôi chảy xuống trán ông. Người nghệ sĩ hơi nhăn mặt, nhưng vẫn tiếp tục bản nhạc, ứng biến một cách tuyệt vời. Trước vẻ sửng sốt của vị nhạc trưởng, dây thứ hai lại đứt. Rồi một vài phút sau, dây thứ ba đứt luôn. Trên sâu khấu, người nghệ sĩ hoàn thành bản nhạc với sợi dây duy nhất còn lại. Cả khán phòng đứng bật lên, ào ào tiếng vỗ tay cũng những tiếng “Hoan hô! Hoan hô”.
Khi tiếng vỗ tay đã lắng xuống, người nhạc sĩ đề nghị mọi người ngồi xuống. Rồi ông đưa cây violon lên cao để mọi người thấy. Gật đầu ra hiệu cho nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc chơi tiếp, ông quay sang khán giả. Nháy mắt tinh nghịch, ông cười rồi hô to: “Paganini và một dây.”
Rồi ông đặt cây violon sát dưới cằm, kéo bản nhạc chỉ với một dây. Khán giả thán phục với nhiều tiếng xuýt xoa.
Cuộc sống của ta cũng vậy, bộn bề không biết bao lo âu, phiền muộn, thất vọng…Thật lòng mà nói, chúng ta đã mất rất nhiều thời gian chỉ để tập trung vào những buồn bực vì những sợi dây bị đứt, treo lòng thòng- những điều mà chẳng thể thay đổi!
Bạn ơi, bạn vẫn cứ đau khổ mãi với những sợi dây bị đứt trong cuộc sống phải không? Có phải sợi dây còn lại đó sẽ làm cho bản nhạc lạc điệu không? Nếu đúng vậy hãy đừng cố nhìn lại đằng sau, cứ dấn bước, cứ tiếp tục chơi với chỉ một sợi dây còn lại. Hãy để nó hoà lên một điệu nhạc thật ngọt ngào du dương. Bạn có thể đấy, nếu bạn thử.

    Hôm nay: Wed Nov 22, 2017 9:01 am