Diễn đàn Hải Dương học

Giương buồm ra biển lớn !


Hoàng lan thức trong đêm...

Share
avatar
hoangtube

-----
-----

Tổng số bài gửi : 30
Danh dự : 0
Join date : 16/03/2008

Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by hoangtube on Fri Apr 11, 2008 3:40 pm

HOÀNG LAN THỨC TRONG ĐÊM

"Em ơi, Hà Nội phố! Ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…".

...Tôi nhớ mãi một chiều giáp Tết. Hanh khô và lạnh. Gió thao thác qua những tàng cây, lạo xạo xác lá khô suốt mặt đường vắng. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra nền trời xam xám, thấy mùa đông dằng dặc tựa như không thể kết thúc.

Chợt từ một nơi cao và xa đâu đó vọng về tiếng hát Hồng Nhung, lúc đậm lúc nhòa trong gió. Nghe, mà cảm nhận rõ sự trôi chảy dửng dưng của thời gian. Nghe, mà cảm nhận rõ sự tàn phai của kỷ niệm. Bởi đang đông, còn đâu hoàng lan và hoa sữa, còn đâu cơn mưa nhỏ, cảm giác đợi chờ tóc xõa bờ vai... Bất chợt, hai bàn tay cảm thấy cóng hơn, thọc sâu thêm vào chiếc áo khoác to sù, tìm hơi ấm...

Tôi xa Hà Nội vào mùa thu, để trên những con đường xa lạ, nhận ra "hồn" Hà Nội trong tôi chính là hoàng lan. Hương hoàng lan luôn gợi cho tôi về những kỷ niệm xưa cũ. Có thể tại mùi hương xôn xao quá và cũng bình yên quá. Cũng có thể vì nó đã lặng lẽ tỏa hương trong nhiều điều đáng nhớ của tôi...

Hoàng lan 6-7 năm mới nở lứa đầu. Thế nên nó không thuộc về những cái thất thường, ngắn ngủi. Hơi cổ một chút, hoài niệm một chút - đó là khoảng không gian mà hoàng lan thuộc về. Ba gốc trong sân Bảo tàng Mỹ thuật, hàng cây đầu đường Điện Biên Phủ, cuối Tràng Tiền... đều tỏa bóng trước những tòa biệt thự cổ. Tưởng như chỉ cần dừng chân lại đó lâu lâu một chút, sẽ thấy một thiếu nữ Hà Nội xưa áo dài tóc mai cặp cao, tay cầm chiếc xắc nhỏ, khẽ khàng mở cánh cửa gỗ xanh đầy bụi và nhịp guốc đi qua lạo xạo lá và hương hoàng lan, ra phố...

Mùa hoàng lan vắt từ thu sang giữa đông. Cũng nhiều sắc độ khác nhau trong mùi hương ấy. Cây trong khuôn viên ngôi chùa cổ thả suốt đường Bà Triệu vị dịu nhẹ thanh thản. Hàng cây Điện Biên Phủ, buổi tối đi qua chỉ muốn nhắm mắt lại và bay lên như Hoàng tử bé về phía tán lá - nơi cất giấu những chùm hoa vàng trong bóng đêm. Trong một ngõ nhỏ đường Hòa Lạc, sau mỗi cơn mưa, mùi hoàng lan ngọt như kẹo... Mùa thu, sau một cơn mưa, vòng vèo qua nhiều phố, giật mình vì đã đột ngột trọn vẹn ở trong khoảng không gian ướp hương hoàng lan, rồi lại đột ngột xa rời. Nhưng nhất là những đêm đông, bất chợt gặp mùi hương thân quen trên một con đường đơn độc, cảm nhận thật rõ một nỗi buồn len nhẹ, lặng thầm nhưng dai dẳng qua những mùa hoa. Và tôi không quên. Và tôi lại nhớ...

" ...Ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em...". "Khi ta nói "ta còn em" nghĩa là ta đã xa em vĩnh viễn..." - tôi đã đọc lời của ai như vậy nhỉ?

Tôi đặt một bông hoàng lan trong quyển sổ. Và quên. Mùa sau, năm sau mở ra. Sắc vàng không còn nữa nhưng hương vẫn da diết gợi về những ngày đã cũ...
"Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ, ai đó chờ ai...".
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Fri Apr 18, 2008 12:28 pm

Tác giả?
avatar
nobita

*----
*----

Tổng số bài gửi : 71
Danh dự : 0
Join date : 23/02/2008
Đến từ : HDH's Home

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by nobita on Fri Apr 18, 2008 9:08 pm

bải viết nảy co phải của bạn thực ko do?Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng ban7 viết cũng tuyệt lắm đó!
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Fri Apr 18, 2008 11:21 pm

Hình như bài này làm Liên nhớ quê thì phải! :">.
Mới vào trang wiki tìm tung tích hoàng lan, thấy nói đến tác phẩm "Dưới bóng Hoàng Lan" mới nhớ là mình đã từng đọc cái này, post lên spam cho mọi người xem chơi!

:::: Thạch Lam ::::
Dưới Bóng Hoàng Lan

Thanh lách cánh cửa gỗ để khép, nhẹ nhàng bước vào. Chàng thấy mát hẳn cả người; trên con đường lát gạch bát tràng rêu phủ, những vòng ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhẩy múa theo chiều gió. Một mùi lá tươi non phảng phất trong không khí. Thanh rút khăn lau mồ hôi trên trán - bên ngoài trời nắng gắt - rồi thong thả đi bên bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà. Yên tĩnh quá, không một tiếng động nhỏ trong căn vườn, tựa như bao nhiêu sự ồn ào ở ngoài kia đều ngừng lại trên bậc cửa.

Thanh bước lên thềm, đặt vali trên chiếc trường kỷ, rồi ngó đầu nhìn vào trong nhà: bóng tối dịu và man mát loáng qua những màu sắc rực rỡ chàng đem ở ngoài trời vào; Thanh chưa nhìn rõ thấy gì cả; một lát, quen bóng tối, chàng mới nhận thấy cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi, cũng y nguyên như ngày chàng đi xưa. Sự yên lặng trầm tịch đến nỗi Thanh trở nên nghẹn họng; mãi mãi chàng mới cất được tiếng lên gọi khẽ:

- Bà ơi!

Một cái bóng lẹ làng từ trong vụt ra, rơi xuống mặt bàn; Thanh định rõ nhìn: con mèo của bà chàng, con mèo già vẫn chơi đùa với chàng ngày trước. Con vật nép chân vào mình khẽ phe phẩy cái đuôi, rồi hai mắt ngọc thạch xanh dương lên nhìn người. Thanh mỉm cười lại gần vuốt ve con mãn:

- Bà mày đâu?

Thanh bước xuống giàn thiên lý. Có tiếng người đi, rồi bà chàng, mái tóc bạc phơ, chống gậy trúc, ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mững rỡ, chạy lại gần.

- Cháu đã về đấy ư?

Bà cụ thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng đưa lên nhìn cháu, âu yếm và mến thương.

- Ði vào trong nhà không nắng cháu.

Thanh đi bên bà, người thẳng, mạnh, cạnh bà cụ gầy còng. Tuy vậy chàng cảm thấy chính bà che chở cho chàng, cũng như những ngày chàng còn nhỏ.

- Nhà không có ai ư bà?

- Vẫn có thằng Nhân, hôm nay nó đi đong thóc bên kia xóm. D- chốc nó về. Con đã ăn cơm chưa?

- Dạ chưa. Con ở tàu về đây ngay. Nhưng con không thấy đói.

Bà nhìn cháu, giục:

- Con rửa mặt đi, rồi đi nghỉ không mệt. Trời nắng thế này mà con không đi xe ư?

Thanh cười:

- Có một tý đường đất, cần gì phải xe. Con đi bộ hàng ngày cũng được.

Nhưng Thanh cũng vẫn theo lời bà. Chàng đến bên bể múc nước vào thau rửa mặt. Nước mát rợi và Thanh cúi nhìn bóng chàng lay động trong lòng bể với những mảnh trời xanh tan tác.

Tất cả những ngày thuở nhỏ trở lại với chàng. Thanh vắng nhà đã gần hai năm nay, vậy mà chàng có cảm giác như vẫn ở nhà tự bao giờ. Phong cảnh vẫn y nguyên, gian nhà vẫn tịch mịch và bà chàng vẫn tóc bạc phơ và hiền từ.

Trên trường kỷ, ngọn đèn con và cái điếu cũ kỹ. Con mèo già tròn mình nằm bên cạnh, mắt lim dim trong sự bình yên và nhàn nhã. Thanh trông thấy cảnh ấy đã nhiều lần. Lần nào trở về với bà chàng, Thanh cũng thấy bình yên và thong thả như thế. Căn nhà với thửa vườn này đối với chàng như một nơi mát mẻ và hiền lành, ở đấy bà chàng lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu chàng.

- ấy, bà làm gì thế? Bà để mặc cháu.

Bà cụ vẫn không thôi phẩy chiếc phất trần lên đầu giường:

- Ðã lâu không có ai nằm nên bụi bám đầy khắp cả.

Thanh phải để mặc cho bà sửa chiếu và xếp lại gối. Chàng thấy mình bé quá.

- Cháu đi nghỉ chẳng mệt. Ðể bà hái mấy lá rau nấu canh ăn cho mát.

Bà cụ đi ra. Thanh bỗng thấy mệt mỏi. Chàng lặng nằm xuống giường, ruỗi chân tay, khoan khoái. Ngoài khung cửa sổ, trời xanh ngắt ánh sáng; lá cây rung động dưới làn gió nhẹ. Một thân cây vút cao lên trước mặt. Cùng một lúc, chàng lẩm bẩm: "cây hoàng lan!", mùi hương thơm thoang thoảng đưa vào. Thanh nhắm mắt ngửi hương thơm và nhớ đến cái cây ấy chàng thường hay chơi dưới gốc nhặt hoa. Ðã từ lâu lắm, ngày mới có căn nhà này, ngày cha mẹ chàng hãy còn. Rồi đến ngày một bà một cháu quấn quít nhau. Thanh ra tỉnh làm rồi đi về hàng năm, các ngày nghỉ. Bây giờ cây đã lớn.

Thanh thấy tâm hồn nhẹ nhõm tươi mát như vừa tắm ở suối. Chàng tắm trong cái không khí tươi mát này. Những ngày bận rộn ở tỉnh giờ xa quá. Khu vườn với các cây quen đã nhận biết chàng rồi.

Nghe tiếng bà đi vào. Thanh nằm yên giả vờ ngủ. Bà lại gần săn sóc buông màn, nhìn cháu và xua đuổi muỗi. Gió quạt đưa nhẹ trên mái tóc chàng. Thanh vẫn nằm yên, nhắm mắt nhưng biết bà ở bên mình. Chàng không dám động đậy, yên lặng chờ cho bà lại đi ra. Bà xuống bếp làm cơm hẳn. Tiếng dép nhỏ dần.

Chàng cảm động gần ứa nước mắt. Bà yêu thương cháu quá, giờ chỉ có mình cháu, với mình bà. Mà bà làm bếp có một mình thôi ư? Không, hình như có tiếng người khác nữa, tiếng trong và mau hơn. Thanh lắng nghe: một tiếng cười sẽ đưa lên. Tiếng ai? Nghe quen quá mà Thanh không nhớ được.

Chàng lẳng lặng ngồi dậy, tỳ trên cửa sổ, cúi mình nhìn ra phía ao. Bóng cây hoàng lan lay động cả một vùng. Chàng chợt nhớ, chạy vùng xuống nhà ngang, gọi vui vẻ:

- Cô Nga...

Người thiếu nữ đương nhặt rau nghe tiếng gọi vội ngửng đầu: một nụ cười, đôi mắt trong sáng lên; rồi tiếng nhẹ nhàng:

- Anh Thanh! Anh đã về đấy à?

Thanh đứng tựa bên cột, chưa trả lời. Chàng nhìn cô thiếu nữ xinh xắn trong tà áo trắng, mái tóc đen lánh buông trên cổ nhỏ, bên cạnh mái tóc bạc trắng của bà chàng. Cô Nga, cô bé hàng xóm vẫn sang chơi với chàng trong vườn, và mỗi lần về, chàng lại gặp ở nhà như một người thân mật.

Một lát cô Nga nói:

- Anh Thanh độ này khác hẳn trước. Anh chóng nhớn quá.

- Tôi vẫn thế đấy chứ.

Bà cụ cúi trên rổ rau, không nhìn cháu đáp:

- Cô trông em có phải gầy đi không. Không bằng độ còn ở nhà.

Nga ngửng nhìn Thanh, cười:

- Ðấy em có nói sai đâu. Anh trông lại đen đi nữa.

Lá rau tươi xanh ngắt bên bàn tay trắng hồng nhỏ nhắn. Thanh cũng ngồi ghé xuống. Thế là lại như lúc còn ở nhà, ngày ngày chàng cũng vẫn với Nga xuống bếp xem bà làm cơm. Câu chuyện vẫn vui vẻ và vẫn đậm, có lúc chàng lầm tưởng Nga chính là em gái ruột của mình.

<><><><><><><><><><><><><>

Lúc Nga bưng cơm đặt lên bàn, bà cụ bảo cô thiếu nữ:

- ở đây ăn cơm một thể, cháu ạ.

Thanh nhìn lên:

- Ăn cho vui, cô Nga.

- Xin phép cụ và anh thôi, em vừa mới ăn cơm xong ở nhà. Em đứng đây cũng được chứ gì.

Thanh ra vẻ không bằng lòng:

- Không, cô phải ngồi ăn cơ. Cô làm khách mãi.

Nga sợ, vén áo ngồi bên cạnh bà cụ, nhưng nàng chỉ ăn nhỏ nhẻ, cầm chừng, và buông đũa luôn để xới cơm cho Thanh. Bữa cơm vui quá. Thanh ăn rất ngon miệng, lòng thư thái và sung sướng. Thỉnh thoảng chàng nhìn đôi môi thắm của Nga, hai má hồng. Và nụ cười tươi nở, nàng nhìn lại Thanh, một chút thôi, nhưng bao nhiêu âu yếm.

Ngoài vười, trời vẫn nắng. Giàn thiên lý pha xanh một bên tà áo trắng của Nga. Những búp hoa lý non và thơm rủ liền trong giàn, lẫn vào đám lá. Gạch mát và phủ rêu khiến Thanh nhớ lại hai bàn chân xinh xắn của Nga, ngày nào, đi trên đó. Hai bàn chân nhỏ, lấm tấm cát, để dấu tự ngoài ao trở về... Chàng đột nhiên mỉm cười, rồi hỏi:

- Cô Nga có còn hay đi nhặt hoàng lan rơi nữa không?

Nga cũng cười hơi thẹn:

- Vẫn nhặt đấy. Nhưng không có ai tranh nữa.

Nàng nhìn Thanh, nắng như tụ lại những hình ảnh tự bao giờ, và sẽ vuốt mấy sợi tóc mai ra một bên. Thanh thấy quả tim đập nhẹ nhàng.

Bà cụ thì mải nhìn cháu. Bác Nhân khoanh tay đứng dựa bên cột nghe; bác cũng vui mừng vì thấy cậu về, vẫn khỏe mạnh và xinh trai như ngày trước. Còn cô Nga vẫn tươi đẹp và vui vẻ như thế. Có cô nhà cũng đỡ vắng, và bà cậu cũng đỡ buồn; hàng ngày cô chạy sang chơi giúp đỡ bà cụ giã cối trầu và nói chuyện đến người đi vắng ở trên tỉnh đã lâu không về thăm nhà.

Bữa ăn xong. Thanh với Nga đã trở lại thân mật như khi còn nhỏ. Thanh dắt nàng đi thăm vườn; cây hoàng lan cao vút, cành lá rủ xuống như chào đón hai người. Có lúc gần nhau, Thanh thấy mái tóc Nga thoang thoảng thơm như có giắt hoàng lan. Nhưng hoa lan chưa rụng, vẫn còn tươi xanh ở trên cành, Nga bảo Thanh:

- Những ngày em đến đây hái hoa, em nhớ anh quá.

Thanh chẳng biết nói gì; chàng vít một cành lan xuống giữ ở trong tay để Nga tìm hoa, rồi nhẹ nhàng buông ra cho cành lại cong lên. Nắng soi vào vai hai người, nhưng dưới chân đất vẫn mát như xưa.

- Bao giờ anh lên tỉnh?

- Ngày mai thôi. Kỳ này được nghỉ ít. Nhưng mai kia, tôi sẽ về ở đây lâu hơn.

Lòng Thanh dịu lại. Nga đến bên bể múc nước rửa hoa, rồi xếp bầy lên trên quả trầu. Bà cụ nhìn cô, âu yếm:

- Hoa hãy còn non lắm, sao hái sớm thế, con?

Nga thưa:

- "Anh con hái đấy ạ" và nàng nhìn Thanh mỉm cười.

Ðêm ấy, một bà, một cháu với một cô láng giềng chuyện trò dưới bóng đèn mãi tới khuya, khi trăng lên. Qua vườn, Thanh ti-n Nga ra đến cổng, đi qua hai bên bờ lá đã ướt sương. Mùi hoàng lan thoang thoảng bay trong gió ngát. Không lưỡng lự, Thanh cầm lấy tay Nga, để yên trong tay mình, Nga cũng đứng yên lặng. Lâu lâu, Nga rút tay sẽ nói:

- Thôi em về.

Thanh đi trở vào rất thong thả. Có cái gì dịu ngọt chăng tơ ở đâu đây, khiến chàng vương phải. Chàng đến trường kỷ ngồi ở bên đèn.

<><><><><><><><><><><>

Sáng hôm sau, Thanh đã phải lên tỉnh. Chiếc vali chàng nặng những thức quà bà chàng đã ban cho. Thanh cầm mũ đứng nghe lời khuyên bảo ân cần của bà dưới giàn hoa lý. Chàng vẫn bé quá và lại đi xa.

Tới cổng, Thanh còn đứng lại nhìn cây hoàng lan và các cây khác trong vườn. Bác Nhân nhanh nhảu cầm đỡ vali cho chàng, Thanh dặn khẽ:

- Bảo tôi có nhời chào cô Nga nhé.

Rồi chàng bước ra đi nửa buồn mà lại nửa vui. Thanh nghĩ đến căn nhà như một nơi mát mẻ và sung sướng để chàng thường về nghỉ sau việc làm. Và Thanh biết rằng Nga sẽ vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước. Mỗi mùa cô lại giắt hoàng lan trong mái tóc để tưởng nhớ mùi hương.

Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.]

PS:Hình như cái cụm từ "giàn thiên lý" trong tác phẩm được nhắc đến trong bài hát nào đó thì phải! Tui ko nhớ lắm, chỉ nhớ được vài câu như: "... giàn thiên lý xót xa mãi rời xa ... " gì đó, ko biết có đúng không nữa :p. Mà ko biết hoangtube và hoàng lan có liên quan gì với nhau ko ta? :-?.
To Admin: admin ơi, có thể bỏ thêm mấy cái emoticon trong Yahoo vào được ko vậy, trong này ít quá :d


Được sửa bởi huhuhuhuhu ngày Fri Apr 18, 2008 11:31 pm; sửa lần 3. (Reason for editing : Ghi thiếu nguồn nên sợ bị kiện :P)
avatar
hoangtube

-----
-----

Tổng số bài gửi : 30
Danh dự : 0
Join date : 16/03/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by hoangtube on Sun Apr 20, 2008 7:43 am

Xin chào bạn HuHu
Bài viết trên không phải của mình . Nếu bạn muốn tìm tác giả thì xin hay vào Google và search tên tác phẩm .
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Tue Apr 22, 2008 12:37 am

Mình đã tìm rồi, và chỉ biết được 2 chữ: "P.N" ngoài ra ko biết gì hơn.
avatar
nobita

*----
*----

Tổng số bài gửi : 71
Danh dự : 0
Join date : 23/02/2008
Đến từ : HDH's Home

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by nobita on Thu May 29, 2008 8:56 am

cảm ơn bạn huhuhu và bạn hoangtube đã post bài này lên nghen! :thank:
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Thu May 29, 2008 9:58 am

Không có gì!
avatar
Sakeryan

*----
*----

Tổng số bài gửi : 84
Danh dự : 0
Join date : 15/01/2008
Age : 30

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by Sakeryan on Thu May 29, 2008 1:20 pm

uh,o có j luôn

myanh

-----
-----

Tổng số bài gửi : 26
Danh dự : 0
Join date : 16/01/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by myanh on Sat May 31, 2008 5:36 pm

Bạn hoàng tử bé là ai trong lớp mình vậy ? Thành viên ở ngoài à?
avatar
Sakeryan

*----
*----

Tổng số bài gửi : 84
Danh dự : 0
Join date : 15/01/2008
Age : 30

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by Sakeryan on Sun Jun 01, 2008 8:58 pm

hoangtube la` tui ne`
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Sun Jun 01, 2008 10:20 pm


hoangtube la` tui ne`
Cũng có thể! Tại sao ko chứ? :Smile:
Mà hỏi làm gì vậy myanh? Nếu muốn nói thì họ đã nói, còn ko thì mình đâu cần phải quan tâm đến những thông tin riêng tư vậy đâu?
avatar
nobita

*----
*----

Tổng số bài gửi : 71
Danh dự : 0
Join date : 23/02/2008
Đến từ : HDH's Home

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by nobita on Mon Jun 02, 2008 11:09 pm

Hehe bạn huhu ko bit người Viet nam có tình tò mò à?Tui cũng muốn bít hoangtube là ai?Chắc ko phải bạn Khoa mắt hí của lớp mình chứ?Bạn Khoa rộng lượng ko giận đấy chứ?
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Tue Jun 03, 2008 11:06 pm

Phải gì học hành, nghiên cứu mà cũng có cái tính tò mò như vậy thì bác Hoàng Chúng của chúng ta đã đâu có nói cái câu: "xin đổi tất cả các huy chương vàng Olympic Toán Quốc Tế lấy 1 giải Nobel" cơ chứ! Thiệt tình ...
avatar
nobita

*----
*----

Tổng số bài gửi : 71
Danh dự : 0
Join date : 23/02/2008
Đến từ : HDH's Home

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by nobita on Wed Jun 04, 2008 11:07 pm

OK. : =D>:
Cũng có thể. 8->
avatar
hoangtube

-----
-----

Tổng số bài gửi : 30
Danh dự : 0
Join date : 16/03/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by hoangtube on Wed Jun 25, 2008 4:17 pm

Cám ơn các bạn đã quan tâm đến mình . Mình nghĩ bạn huhu nói đúng. Mình nghĩ mình là ai không quan trọng . Có thể , mình là 1 chàng trai 25 hoặc " 2 lần 25" cũng nên . Tuy nhiên , mình cũng rất cảm ơn sự quan tâm của các bạn dành cho mình
avatar
huhuhuhuhu

**---
**---

Tổng số bài gửi : 177
Danh dự : 0
Join date : 09/04/2008

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by huhuhuhuhu on Wed Jun 25, 2008 11:16 pm


Bạn hoàng tử bé là ai trong lớp mình vậy ? Thành viên ở ngoài à?


Tui cũng muốn bít hoangtube là ai?Chắc ko phải bạn Khoa mắt hí của lớp mình chứ?Bạn Khoa rộng lượng ko giận đấy chứ?

Quan tâm gì mà quan tâm, rehtom, cái chính, cái trọng tâm thì không lo, lo hỏi toàn câu nhảm nhí! Thiệt tình ...
avatar
truyencuatu

*----
*----

Tổng số bài gửi : 106
Danh dự : 0
Join date : 29/05/2008
Age : 36

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by truyencuatu on Thu Jun 26, 2008 6:35 pm

hoangtube đã viết:
HOÀNG LAN THỨC TRONG ĐÊM

"Em ơi, Hà Nội phố! Ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…".


Chợt từ một nơi cao và xa đâu đó vọng về tiếng hát Hồng Nhung, lúc đậm lúc nhòa trong gió. Nghe, mà cảm nhận rõ sự trôi chảy dửng dưng của thời gian. Nghe, mà cảm nhận rõ sự tàn phai của kỷ niệm. Bởi đang đông, còn đâu hoàng lan và hoa sữa, còn đâu cơn mưa nhỏ, cảm giác đợi chờ tóc xõa bờ vai... Bất chợt, hai bàn tay cảm thấy cóng hơn, thọc sâu thêm vào chiếc áo khoác to sù, tìm hơi ấm...
Hoàng lan 6-7 năm mới nở lứa đầu.
Mùa hoàng lan vắt từ thu sang giữa đông. Cũng nhiều sắc độ khác nhau trong mùi hương ấy. sau mỗi cơn mưa, mùi hoàng lan ngọt như kẹo... Mùa thu, sau một cơn mưa, vòng vèo qua nhiều phố, giật mình vì đã đột ngột trọn vẹn ở trong khoảng không gian ướp hương hoàng lan, rồi lại đột ngột xa rời
"Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ, ai đó chờ ai...".
Cái chổ : mùi hoàng lan ngọt như kẹo... và cái tên Hoàng Lan làm mình nhớ đến một ây mà ở chổ của mình người ta gọi là hoa Ngọc Lan.Hương Ngọc Lan ngọt như kẹo... mà không nó ngọt như mật ấy chứ và nó thơm sản khoái.
Loài cây này ở trường mình có đó các bạn.Năm 2005 thì mình không phát hiện ra nhưng bây giờ ai đó có dịp xuống Thủ Đức ngồi ở ghế đá chổ VP đoàn thì sẻ cảm nhận được.
Nếu có ai biết thì cho mình hỏi là cây Ngọc Lan và Hoàng Lan nó có khác nhau không? :can chai: :can chai: :can chai:

Sponsored content

Re: Hoàng lan thức trong đêm...

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: Tue Nov 21, 2017 9:45 am